Bản tin “Bài học thứ Tư”, gửi vào 17/12/2025
Xin chào thứ Tư bạn đọc The Present Writer tại sân bay Narita, Nhật Bản,
Mình đang ở sân bay cùng ba mẹ mình để chờ nối chuyến về Mỹ. Hai năm gần đây, năm nào mình cũng cố gắng xếp lịch công tác trùng với cuối lịch về Việt Nam của ba mẹ mình để tiện đưa ba mẹ trở lại Mỹ. Bạn nào từng tới Mỹ chắc cũng rõ quá trình vận chuyển hành lý ra vào, nối chuyến, nhập cảnh… phức tạp tới thế nào, đặc biệt với những người lớn tuổi không nói được tiếng Anh. Thế nên, chừng nào mình có thể, mình sẽ cố gắng về cùng, nếu không, mình sẽ nhờ dịch vụ hỗ trợ trên đường của hãng hàng không.
Tuần rồi, mình gặp lại nhiều bạn cũ ở Việt Nam và bạn mình tỏ ra ngạc nhiên vì một đứa con gái thuở nhỏ lí lắc, vô tư như mình giờ lại trở thành trụ cột gia đình, lo cho ba mẹ mình nhà cửa, cuộc sống tại Mỹ và hành trình đi đi, về về giữa Mỹ và Việt Nam. Thực ra, quan điểm của mình rất đơn giản:
- Mình làm vì mình thích và có khả năng. Mình có điều kiện sống ở hai quốc gia và mình thích cuộc sống trung chuyển, hoán đổi giữa hai nền văn hóa như vậy nên khi ba mẹ mình đề đạt nguyện vọng đi trên hành trình tương tự, mình rất vui được đồng hành cùng ba mẹ. Mình không dùng những từ “hiếu thảo” hay “trách nhiệm” vì chúng nặng nề hơn ý niệm thuần chất của mình—mình làm vì niềm vui “người đồng hành” thay vì “người phụng sự”.
- Mình không có tiêu chuẩn kép về giới. Rất nhiều người nói với mình rằng: “Con gái mà sao lại gánh vác việc này… việc kia”. Nhưng vì mình tin về bình đẳng giới và phân công lao động dựa theo thế mạnh, mình cũng tin rằng cái gì người nữ làm giỏi, người nữ hãy cứ làm, và tiêu chuẩn cũng tương tự với người nam. Nếu mình nói nam nữ bình quyền, phụ nữ cần được nể trong như đàn ông, nhưng khi có những việc cần “gánh vác” thì mình lại đổ hết cho đàn ông thì đó đã trở thành tiêu chuẩn kép mất rồi. Cái gì mình có thể làm và làm tốt, mình sẽ cứ làm thôi.
- Mình có thêm động lực để cố gắng hơn. Đôi lúc mình nghĩ chính vì mình sinh ra trong một gia đình công chức bình thường nhưng có những ước mơ lớn cho mình và cho gia đình mình, khoảng cách giữa hiện tại và ước mơ trở thành động lực để mình học tập và làm việc hăng say hơn để thu hẹp khoảng cách. Nó cũng cho mình cảm giác “không còn đường thoái lui”, mỗi khi mình ngã xuống là lại phải tìm cách lồm cồm bò dậy ngay 😅 chứ không có cơ hội chần chừ, lưỡng lự. Do vậy, mỗi bài học từ thất bại mình đều học ngay lập tức, ngắn gọn, triệt để để tiến bước tiếp theo. Mình rất biết ơn về điều này.
Mình viết đôi dòng ngắn ngủi này trên hành trình vì mình biết ngoài kia còn rất nhiều “nữ cường” làm được nhiều việc cho gia đình và cho cộng đồng hơn mình rất nhiều, nhưng văn hóa, xã hội, tiêu chuẩn đâu đó trong cuộc sống có thể làm bạn thấy chùn lòng, mệt mỏi và tự hỏi tại sao mình phải làm những điều bạn đang làm. Mình muốn bạn biết rằng bạn làm vì bạn có thể, bạn yêu thích, bạn có động lực… và bạn có rất nhiều tính từ tuyệt vời, mạnh mẽ khác không chỉ dành riêng cho phái mạnh mà còn cho những người con gái dũng cảm, dám làm điều mà mình muốn làm và cần làm như bạn đó!
Chúc bạn một thứ Tư can trường, mạnh mẽ nhé!
Be present,
Chi Nguyễn
P/S: Bản tin hàng tuần này đã, đang và sẽ luôn được gửi tới bạn hoàn toàn miễn phí. Nếu bạn muốn giúp bản duy trì bền vững, hãy cân nhắc ủng hộ một phần chi phí vận hành, mua sách và sổ của mình, hoặc chia sẻ dự án “Bài học thứ Tư” nhé! Mình thực sự biết ơn sự cổ vũ và động viên của bạn ♥️
ĐĂNG KÝ NHẬN BẢN TIN “BÀI HỌC THỨ TƯ”
Bản tin đặc biệt của TS. Chi Nguyễn — nơi chia sẻ những bài học, công cụ, lời khuyên… hữu ích nhất được Chi tìm tòi và chắt lọc hàng tuần.
Bạn thích newsletter hàng tuần này? Hãy kết nối tiếp tục với Chi & The Present Writer
Giới thiệu sản phẩm/dịch vụ trên newsletter → Liên hệ đặt quảng cáo: connect@thepresentwriter.com
Ủng hộ dự án Bản tin miễn phí này → Tặng Chi “một tách cà phê”
Khóa học miễn phí: Làm blog cho người mới bắt đầu → Đăng ký khóa học miễn phí 7 ngày qua email